Cảm ơn bạn đã ghé thăm blog review DƯƠNG HẢI NAM của tôi!
Chào mọi người, tôi là Dương Hải Nam (Nguyễn Xuân Nam) – tác giả của blog tuduybenvung & duonghainam.com.

Tình cờ khi tôi viết bài viết này trên blog, ngoài kia một “Cá mập” vào vòng pháp lý vì những việc làm gây thiệt hại cho hàng chục ngàn người trên nền tảng crypto, một KOC nổi tiếng vì drama làm mỹ phẩm giả, hàng loạt cái tên được cho là gây ảnh hưởng không chỉ tiền bạc mà còn ảnh hưởng tới sức khoẻ của hàng chục ngàn người. Tôi tự đặt câu hỏi: tại sao và như thế nào? Có học thức, địa vị, sự nổi tiếng, sự chú ý nhưng tại sao họ lại chọn làm như vậy? Có rất nhiều lý do khách quan và chủ quan mà chúng ta không thể ngồi bàn luận đúng sai ở đây được. Nhưng với bản thân tôi, ít nhất nếu họ suy nghĩ và tư duy hành động của mình với một mục tiêu là phát triển bền vững, có lẽ là họ sẽ không mắc phải những hành động sai lầm.
Tôi lại nhớ như in cái ngày bước vào SÀI GÒN với 2 bàn tay trắng.
Ra trường, lập gia đình và làm sale cho một công ty về giáo dục của NHẬT BẢN tại HÀ NỘI, công việc ổn định, thu nhập cao mười mấy triệu vào thời điểm những năm 2012-2013 khiến tôi tự hài lòng với bản thân mình và nghĩ rằng có lẽ mình đang trên đà phát triển tốt, nhưng đùng một cái… công ty họ rút khỏi Việt Nam, chúng tôi mất việc. Khi đó, với tấm bằng Điện Lực trong tay, suy nghĩ ngay lập tức chữa cháy vào thời điểm đó là xin về nhà máy điện chỗ Bố tôi đang công tác để có thu nhập lo cho gia đình vượt qua vào thời điểm đó vì vợ tôi sắp sinh cháu đầu tiên. Kể đến đấy chắc chúng ta đều thấy sự quen thuộc của bất cứ anh thanh niên nào với một gia đình cơ bản, đi học, kiếm việc, lập gia đình và cuộc sống ném cho bạn những thử thách đầu tiên của cuộc đời. Và… tôi thi trượt vào cuộc thi tuyển được tổ chức tại nhà máy vào đầu những năm 2015 đó. Cuộc đời đúng là đã trả lại cho tôi những gì vào những năm đầu đời tôi học tập và làm việc. Học lực bình thường, không nổi trội và không định hướng, chẳng biết mình thích gì và muốn làm gì. Tới bây giờ, tôi nghĩ rằng ở thời điểm đó như vậy đã là may mắn với bản thân mình, có một gia đình bố mẹ không cần lo nghĩ, có cơm ăn áo mặc đã là may mắn hơn biết bao người… nhưng có một quyết định mà tôi nghĩ có lẽ đã thay đổi cuộc đời tôi ngay thời điểm thi trượt đó. TÔI và VỢ quyết định vào SÀI GÒN lập nghiệp.
Nói là lập nghiệp ở đây chắc chỉ có tôi, chứ vợ tôi thì vốn có gia đình trong này rồi. Tôi sẽ phải rời miền BẮC với 4 mùa XUÂN – HẠ – THU – ĐÔNG rõ rệt để đến với 2 mùa NẮNG – MƯA tại miền Nam xa xôi. Chúng tôi ra đi với ánh mắt buồn và cũng không vui vẻ gì của bố mẹ, con trai duy nhất của bố mẹ lại theo vợ vào miền Nam, các bạn biết rồi mà. Nhưng lần này tôi mang trong mình một sự quyết tâm rất lớn. Trước khi quyết định, chúng tôi đã có phương án làm việc phù hợp với bản thân mình vào thời điểm đó. Với học lực và bằng cấp của mình, không quan hệ, không quen biết, thì làm gì? Tôi đã tự lên kế hoạch và suy nghĩ nó hàng đêm. Và định mệnh đúng vào cái ngày tôi đặt vé máy bay để vợ chồng tôi cùng cháu nhỏ mới chỉ 2 tháng tuổi chuẩn bị vào Sài Gòn, Vietjet Air đăng tuyển vị trí nhân viên Cung ứng / Inflight Services Officer và họ chấp nhận gửi CV Online. Tôi nghĩ tại sao mình không gửi thử nhỉ? Tôi soạn một CV thật đẹp và sạch sẽ cả bằng tiếng Việt và tiếng Anh mặc dù đó là một vị trí khá khiêm tốn trong ngành hàng không. Tôi còn tự tay viết một lá thư cho bộ phận nhân sự nói rõ về bản thân và thực sự mong muốn có việc làm vào thời điểm đó là như thế nào.
Và định mệnh đã trả lời tôi với một sự chuẩn bị kỹ càng, nó có hiệu quả như thế nào, tôi trúng tuyển. Vâng, ở một vị trí người ta cứ nghĩ là vào hàng không khó lắm, phải quen biết, phải đút tiền, phải lo lót đủ thứ mà tôi vẫn có thể đàng hoàng tự mình làm mọi thứ, từ xin việc, viết CV, đi phỏng vấn (Một cuộc phỏng vấn mà đó cũng là một câu chuyện tôi muốn kể sau với các bạn). Thì tôi nghĩ rằng, phải chăng chúng ta đã quá tự kỷ ám thị về vấn đề công việc sau khi ra trường hay đứng trước một quyết định lớn có thể ảnh hưởng tới bản thân và gia đình chúng ta? Chúng ta cứ nói những lời nói của người khác là đúng, coi như những người thành công hay đi trước nói là luôn đúng vì họ có kinh nghiệm mà không suy nghĩ rằng nó có phù hợp với bản thân mình không, mình được gì khi làm như vậy, vị trí này lựa chọn này liệu đã phù hợp với chúng ta? Tôi thích dùng từ “TƯ DUY” hơn là “SUY NGHĨ” vì đôi khi suy nghĩ có lúc nó đơn giản, có lúc lại phức tạp. TƯ DUY khiến chúng ta nhìn nhận vấn đề một cách bao quát hơn. Và từ TƯ DUY công việc đúng đắn đó, tôi đã có một khởi đầu không hề tệ với một anh thanh niên học lực bình thường, gia đình bình thường, trong tay ngoài chiếc vé máy bay, chỉ có thêm đúng 5 triệu mà Mẹ tôi dúi vào tay tôi và nói vào đó “khó khăn, cố gắng nhé.”
Tôi nghĩ rằng chúng ta đôi khi SUY NGHĨ quá nhiều, rằng là bao giờ mình giàu, bao giờ mình thành công, bao giờ mình được như người này người kia, ôi họ có hàng trăm tỉ, ôi họ có những thứ này thứ kia mà không bao giờ có niềm tin vào bản thân mình. Mình đang là ai, đang ở đâu và cần làm gì tốt nhất cho bản thân mình lúc này? Tôi hiểu ra rằng mình cần một xuất phát điểm thật an toàn, bền vững tại thời điểm đó vì vợ tôi mới sinh, cô ấy cần chăm sóc, con tôi cần sữa và chúng tôi cần ổn định một thời gian trước khi nghĩ tới những điều lớn lao hơn. Đó là điều vô cùng cơ bản, không quá vội vàng vồ vập, không quá so sánh với bất cứ bản thân ai, không tìm việc trong mơ hồ. Tôi bước vào sân bay TÂN SƠN NHẤT với mức lương 7 triệu/tháng + phụ cấp tăng ca thêm giờ và các khoản thưởng lên tới gần 13 triệu. Quá ổn với một người mới bước chân vào SÀI GÒN chưa tròn 2 tuần. Đó là sự chuẩn bị vì tôi hiểu bản thân mình ở đâu, làm gì cũng cần có trước tiên là kiến thức đã, rồi tới vốn, tới kinh nghiệm. Vậy mình không có thì mình cần làm gì? Làm như thế nào? Tôi tự hỏi với những người có học thức, địa vị như “Shark” kìa, khi bắt tay vào họ có hiểu về thứ họ làm thật sự không? Họ có hiểu đó là sai lầm không? Hay như cô nàng KOC nổi tiếng chọn drama giật tít để đi lên kia, họ có hiểu thứ họ nhận được là gì không? Nếu họ có một tư duy khác liệu hiện tại họ có khác, không ai có thể biết trước được.
Nhưng tôi định nghĩa, với bất cứ điều gì, TƯ DUY BỀN VỮNG sẽ giúp chúng ta trầm ổn hơn, rõ ràng hơn và kỹ càng hơn với những quyết định của mình. Tôi không nói là mình chưa từng sai lầm, nhưng hay thử tư duy xem bạn có bao giờ nghĩ hiện tại mình làm như vậy đã ổn chưa, đã dư chưa, số dư này mình muốn nó biến thành bao nhiêu, như thế nào, đầu tư bằng cách nào, và mình thiếu điều gì, thiếu vốn bao nhiêu, bạn có bao giờ lập kế hoạch cho bạn và gia đình?
Chọn mua sắm, đầu tư hay làm gì bạn có bao giờ suy nghĩ kỹ càng không?
Tôi hy vọng bạn hãy thử một lần có tư duy bền vững và phát triển nó trong 5 năm, bạn sẽ thấy được kết quả mà nó mang lại. Hãy cố gắng suy nghĩ tích cực, lạc quan và tìm con đường mới cho riêng mình, lập kế hoạch cho nó. Trong bất cứ việc gì: học tập, công việc, gia đình ( hay thậm chí tôi còn lập kế hoạch về việc chơi bóng đá trước cả năm cho bản thân mình ” đá phủi ” mặc dù việc đó ngoài giúp tôi có sức khoẻ, các mối quan hệ cũng không quá chất lượng và nó không hề giúp tôi có thêm thu nhập hay khiến tôi giàu có hơn )
Với tư duy bền vững, các quyết định và hành động trong cuộc sống hằng ngày của bạn hoặc trong công việc đều được cân nhắc kỹ lưỡng sao cho nó tạo ra giá trị lâu dài, không chỉ cho hiện tại mà còn khiến bạn phát triển mạnh mẽ trong tương lai.
HÃY CHỌN CHO MÌNH MỘT TƯ DUY BỀN VỮNG nhé !